Một Chuyện Tình Có Hậu 

Một Chuyện Tình Có Hậu 
Đường về quê không xa.
Lộ tẻ đầy ổ gà;
nên bị xốc ê mông ;
khiến người ta tưởng chừng
như… xa lơ
xa lắc.
Trên chuyến xe gập ghềnh.
Một cô bé nho nhỏ;
vưà đến tuổi trăng tròn;
trông tươi như măng non.
Đôi môi vểnh gợi cảm;
Chiếc răng khễnh có duyên,
trông nhí nhảnh xinh xinh.
Không biết nàng vô tình
hay là nàng
cố ý?
đem của lạ ra khoe;
làm mờ mắt thiên hạ.
Căng lên dưới làn vải
của chiếc áo bà ba;
gò bồng đảo nhấp nhô,
vừa kín lại vừa hở.
Mờ mờ nhưng rộ nở:
rất hấp dẫn người nhìn.
Mỏng manh
nhưng
khiêu khích;
cứ nhún nha nhún nhẩy;
lắc lư theo nhịp xe.
Nhiều anh chàng lé mắt.
 
Trên chiếc ghế bên cạnh; 
là một người đàn ông
vừa ngơ ngác
vưà xác xơ;
Râu ria để lởm chởm,
như trong tù trốn ra.
mang kính cận dày cộm 
giống y hai đít chai.
lại cố nhướng mắt lên,
để nhìn cho mãn nhãn.
Bất chợt nàng ngó lên.
anh chàng phải mỉm cười
để che bớt…bối rối.
Nàng lại gật đầu chào.
Câu chuyện vừa bắt đầu;
hai bên còn e ngại;
nhưng chỉ vài phút sau,
nổ ran như pháo…Tết
coi nhau như tri kỷ;
qua những lời tâm sự,
nên họ biết nhau hơn:
Chàng là một sĩ quan,
hơn mười lăm năm tù tội,
may mắn còn sống sót,
vưà mới được thả ra;

từ một trại tập trung,

trên đường trở về nhà.
Nàng đã bỏ học ngang;
để buôn bán tảo tần.
nuôi cả một gia đình:
mấy đứa em khờ khạo,
người mẹ luôn bệnh hoạn,
cha còn trong “cải tạo”.
Họ tình cờ gặp mặt.
tưởng chỉ biết được nhau; 
trong thoáng chốc rồi thôi.
không ngờ do định mệnh;
buộc số kiếp hai người
dính chặt lại với nhau.
Cả nàng lẫn với chàng
như người chơi thuốc phiện;
hít mãi nên khó cai.
như bao nhiêu bợm nhậu,
cứ bảo uống lai rai.
nhưng đến lúc say mèm
ngã nghiêng vẫn chưa nghỉ.
Họ cùng chung một quê:
làng trên và xóm dưới;
cùng chung một hoàn cảnh
lại thường xuyên gặp nhau
nên mưa lâu thấm… đất
cây lá được  xanh tươi
đã đơm bông kết trái.
Một chuyện tình có hậu.
chỉ có xác pháo cưới,
nên chẳng có chia tay,
không có nước mắt rơi,
con tim không rạn vỡ.
Hồi mới vừa quen nhau;
nàng gọi chàng bằng “chú”.
Mỗi khi chàng nói chuyện;
Nàng yên lặng lắng nghe;
chẳng bao giờ phản đối;
với giọng hót yến oanh 
trả lời thật êm ái.
Ôi một thời huy hoàng;
nhưng cũng rất ngắn ngủi.
Đôi lần chàng nghĩ đến.
thuở vàng son ngày ấy 
chàng lại muốn vùng lên
làm một cuộc ‘cách mạng’
để giành lại ‘chính quyền’
Khi gạo đã thành cơm;
nàng đổi sang gọi “anh”;
đó là một khúc quanh,
của của cuộc tình êm ái:
chàng phải nghe nàng nói;
không được hỏi lôi thôi,
không có quyền cãi lại.
Ban đầu chàng thấy bực
nhưng nhịn riết rồi quen.
Nàng nắm quyền trong nhà;
chàng trở thành triết gia,
từ lúc nào ai biết?
Thời gian trôi qua mau;
Giờ con đàn, cháu đống
Nàng theo mấy đứa nhỏ;
cho chàng lên chức “ông”.
Chàng không mấy thích thú;
vì nghĩ mình chưa già;
Dù mái tóc bạc trắng
chân bắt đầu run,
bước đi hơi quờ quạng.
Chàng vẫn còn tự hào
nghĩ mình còn minh mẫn:
Chưa đến nỗi lú lẫn;
chuyện ngày xửa ngày xưa;
thời xa lắc xa lơ, 
chàng nhớ thật rõ ràng, 
còn kể lại vanh vách;
đến từng chi tiết nhỏ.
 
Nhưng chàng hay quên:
chuyện mới vừa xảy ra;
hôm nay uống thuốc chưa?
cái bóp lạc đâu mất,
chià khoá cầm trong tay;
không biết bỏ ở đâu;
cứ lòng vòng đi kiếm.
Chàng trở thành lẩm cẩm;
Càng ngày càng khó tính;
cằn nhằn hết chuyện này,
rầy la đến chuyến nọ.
Mấy đứa con ngán qúa,
dọn nhà ra ở riêng.
Chỉ còn một  mình nàng…
ở lại lãnh búa tạ…
Có điều nàng để ý,
càng già chàng sinh tật,
cứ tưởng mình còn gân;
thấy người đẹp còn mê;
tim vẫn đập loạn xạ;
thấy gái tơ khoái ngó,
gặp gái xề còn dê.
 
Nàng không lo sợ gì;
vì viết tỏng tòng tong…
chàng đã hết xíu… quách;
như một con chó già;
đào đâu ra hơi sức
mà chạy theo chân dài…
Cho dù có đuổi kịp;
cũng chẳng mần được chi;
Nàng còn tin tưởng rằng:
ai mà ngu dại chi?
lại đi rinh của nợ…
về đút thuốc, mớm cơm.
Cho nên nàng làm lơ;
thả cho chàng tự do;
lông rông cùng bè bạn.
lê la ngồi tán dóc;
chuyện trên trời dưới đất;
ở mấy quán cà phê;
hoặc ở mấy tiệm phở.
 
Nàng tin tưởng hơi sớm. 
cho đến ngày hôm nay;
tuy vạn sự bình yên.
Nhưng nào ai biết trước
chuyện ngày mai ra  sao?
Nếu chàng về Việt Nam
có thể bị dụ khị;
như bao tên già dê,
bê của…nợ sang đây.
 
Đấy chỉ là ví dụ;
Ít ra đến hôm nay; 
cuộc tình họ có hậu.
Chúc họ mãi bên nhau:
cho đến ngày…tận thế.
  
17-8-2017
Thảo Chương Trần Quốc Việt

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *