Thích Nhất Hạnh và Nẻo Về Bến Giác

Thích Nhất Hạnh và Nẻo Về Bến Giác

I-

Ngày xưa bao thiền sư

gạt bỏ tham sân si,

xa lánh chốn hồng trần,

một mình bước lên non,

dựng một chiếc am con,

chọn cuộc sống an nhiên.

Nghe chim vọng thinh không,

lá xào xạc trên cây,

cá vãy đuôi dưới suối,

hổ gầm thét trên núi,

vượn hót vang giữa rừng.

Trên lối về bến giác;

Tâm trở nên thanh thản;

Thân không còn vướng víu;

Thoát khỏi vòng thế gian.

Tìm thấy Phật trong tâm.

II-

Ngày nay có thiền sư,

thích mang chuông cùng mõ,

nhảy vào chốn tục lụy,

gõ lốc cốc giữa chợ,

bất kể đời tanh hôi,

mặc kệ tham sân si.

Thầy thích được nổi tiếng;

nên luôn luôn tất bật

chạy lòng vòng thế giới;

chỗ này đến chỗ kia,

để “cứu độ chúng sinh”.

Ôm đồm bao nhiêu chuyện:

xây làng tu thật lớn,

thu thật nhiều đệ tử;

lúc nào cũng âu lo;

tinh thần không thanh thản;

phải luôn luôn tính toán;

tìm cách để kiếm tiền;

trả nợ vay ngân hàng.

thu đệ tử thật giàu;

hoặc là thật nổi tiếng;

để họ đến chúng dường;

thầy lại được danh thơm.

Lún sâu vào tục lụy;

nghe tiếng bất tiếng chì;

bao nhiêu điều thị phi;

đầy ắp tham sân si;

tinh thần luôn khủng hoảng.

nên thầy bị đột qụy.

Đó là lẽ đương nhiên;

đúng theo luật Nhân Quả .

Trên nẻo về bến giác,

lạy bao tượng gỗ đá;

dù tụng vạn tạng kinh;

ngồi thiền đến muôn niên;

Thầy tự lừa chính mình,

còn dụ bao đệ tử;

chui đầu vào ngã cụt.

Làm sao tìm thấy Bụt?

03-9-2017

Thảo Chương Trần Quốc Việt

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *