Lực Bất Tòng Tâm

Lực Bất Tòng Tâm

 

Đâu phải khi nào cũng thả…neo

Khi chưa đúng lúc, nó khô…queo  

Mân mê cách mấy, luôn cong quẹo

Ham muốn bao nhiêu, cũng “lộn…đèo” (*)

Trăng gió không xong, vì lẻo đẻo

Mây mưa chẳng được, tại leo teo

Kéo lui, đẩy tới, trăm nghìn nẻo

Cũng chẳng được chi, đúng số…nghèo.

 

Ghi Chú (*) Hii..hi…Làm ơn xin đừng đọc lái nhé. 

Đồ Bỏ TC.TQV

Nữ HOÀNG CỦA MUÔN HOA

Nữ HOÀNG CỦA MUÔN HOA

 

Muôn hoa khoe sắc thắm

Lung linh dưới nắng xuân

Hoa nào đẹp bằng em?

có nụ cười xinh xắn,

rất tươi tắn quyến rũ

đằm ấm và hấp dẫn.

 

Em má thắm môi hồng.

Nón nghiêng dáng e ấp;

Tà áo dài lơ thơ

theo cơn gió phất phơ;

như cánh bướm bay vòng,

én lượn quanh từng không.

 

Em:  tiên lạc xuống trần

thẹn thùng thả gót sen;

Tóc vờn trong gió lộng;

Mắt biếc màu thiên thanh,

trời  xanh không mây đọng,

biển yên không gợn sóng.

 

Em chân dài, eo thon.

Mùi da thịt trinh nguyên

hơn dạ lan ngát hương’

quyến rũ bao ong bướm.

 

Muôn hoa khoe sắc thằm

Chẳng hoa nào bằng em

Em chính  là nữ hoàng

Anh tôn thờ muôn kiếp

 

20-10-2018

Thảo Chương Trần Quốc Việt

www.papercollage.ca

Roses and Thorns

Roses and Thorns

I’m a butterfly circling around over a colorful tapestry.
The sea of beautiful flowers
are
swaying
like tidal waves
under my flipping wings.
I could smell splendid aroma in the breeze.

The sun’s shining on those waving petals
I land on a pretty tea rose
for
sweet nectar.

Ah!
my red rose,
somehow you attracts me
I’m adored by your red beauty
I fall in love with you immediately,
without recognizing
your
hidden thorns
that hurt me a great deal.

Oh!
Honey,
it really stings
my dream is shattered
my heart is bleeding
my fragile wings are punctured.
I can fly no more to the blue sky.

Now I know inside every beauty,
there always is a hidden thorn,
that would strike me unexpectedly anytime .
I understand there’re both joy n’ sorrow,
pleasure n’ suffering
in every drop
of
love.

I hold my wound
It’s very painful
However, neither would I regret
nor would I blame you
for my fall
in
love
with you.

14-9-2017
Thao Chuong Tran Quoc Viet

Thích Nhất Hạnh và Nẻo Về Bến Giác

Thích Nhất Hạnh và Nẻo Về Bến Giác

I-

Ngày xưa bao thiền sư

gạt bỏ tham sân si,

xa lánh chốn hồng trần,

một mình bước lên non,

dựng một chiếc am con,

chọn cuộc sống an nhiên.

Nghe chim vọng thinh không,

lá xào xạc trên cây,

cá vãy đuôi dưới suối,

hổ gầm thét trên núi,

vượn hót vang giữa rừng.

Trên lối về bến giác;

Tâm trở nên thanh thản;

Thân không còn vướng víu;

Thoát khỏi vòng thế gian.

Tìm thấy Phật trong tâm.

II-

Ngày nay có thiền sư,

thích mang chuông cùng mõ,

nhảy vào chốn tục lụy,

gõ lốc cốc giữa chợ,

bất kể đời tanh hôi,

mặc kệ tham sân si.

Thầy thích được nổi tiếng;

nên luôn luôn tất bật

chạy lòng vòng thế giới;

chỗ này đến chỗ kia,

để “cứu độ chúng sinh”.

Ôm đồm bao nhiêu chuyện:

xây làng tu thật lớn,

thu thật nhiều đệ tử;

lúc nào cũng âu lo;

tinh thần không thanh thản;

phải luôn luôn tính toán;

tìm cách để kiếm tiền;

trả nợ vay ngân hàng.

thu đệ tử thật giàu;

hoặc là thật nổi tiếng;

để họ đến chúng dường;

thầy lại được danh thơm.

Lún sâu vào tục lụy;

nghe tiếng bất tiếng chì;

bao nhiêu điều thị phi;

đầy ắp tham sân si;

tinh thần luôn khủng hoảng.

nên thầy bị đột qụy.

Đó là lẽ đương nhiên;

đúng theo luật Nhân Quả .

Trên nẻo về bến giác,

lạy bao tượng gỗ đá;

dù tụng vạn tạng kinh;

ngồi thiền đến muôn niên;

Thầy tự lừa chính mình,

còn dụ bao đệ tử;

chui đầu vào ngã cụt.

Làm sao tìm thấy Bụt?

03-9-2017

Thảo Chương Trần Quốc Việt

Một Chuyện Tình Có Hậu 

Một Chuyện Tình Có Hậu 
Đường về quê không xa.
Lộ tẻ đầy ổ gà;
nên bị xốc ê mông ;
khiến người ta tưởng chừng
như… xa lơ
xa lắc.
Trên chuyến xe gập ghềnh.
Một cô bé nho nhỏ;
vưà đến tuổi trăng tròn;
trông tươi như măng non.
Đôi môi vểnh gợi cảm;
Chiếc răng khễnh có duyên,
trông nhí nhảnh xinh xinh.
Không biết nàng vô tình
hay là nàng
cố ý?
đem của lạ ra khoe;
làm mờ mắt thiên hạ.
Căng lên dưới làn vải
của chiếc áo bà ba;
gò bồng đảo nhấp nhô,
vừa kín lại vừa hở.
Mờ mờ nhưng rộ nở:
rất hấp dẫn người nhìn.
Mỏng manh
nhưng
khiêu khích;
cứ nhún nha nhún nhẩy;
lắc lư theo nhịp xe.
Nhiều anh chàng lé mắt.
 
Trên chiếc ghế bên cạnh; 
là một người đàn ông
vừa ngơ ngác
vưà xác xơ;
Râu ria để lởm chởm,
như trong tù trốn ra.
mang kính cận dày cộm 
giống y hai đít chai.
lại cố nhướng mắt lên,
để nhìn cho mãn nhãn.
Bất chợt nàng ngó lên.
anh chàng phải mỉm cười
để che bớt…bối rối.
Nàng lại gật đầu chào.
Câu chuyện vừa bắt đầu;
hai bên còn e ngại;
nhưng chỉ vài phút sau,
nổ ran như pháo…Tết
coi nhau như tri kỷ;
qua những lời tâm sự,
nên họ biết nhau hơn:
Chàng là một sĩ quan,
hơn mười lăm năm tù tội,
may mắn còn sống sót,
vưà mới được thả ra;

từ một trại tập trung,

trên đường trở về nhà.
Nàng đã bỏ học ngang;
để buôn bán tảo tần.
nuôi cả một gia đình:
mấy đứa em khờ khạo,
người mẹ luôn bệnh hoạn,
cha còn trong “cải tạo”.
Họ tình cờ gặp mặt.
tưởng chỉ biết được nhau; 
trong thoáng chốc rồi thôi.
không ngờ do định mệnh;
buộc số kiếp hai người
dính chặt lại với nhau.
Cả nàng lẫn với chàng
như người chơi thuốc phiện;
hít mãi nên khó cai.
như bao nhiêu bợm nhậu,
cứ bảo uống lai rai.
nhưng đến lúc say mèm
ngã nghiêng vẫn chưa nghỉ.
Họ cùng chung một quê:
làng trên và xóm dưới;
cùng chung một hoàn cảnh
lại thường xuyên gặp nhau
nên mưa lâu thấm… đất
cây lá được  xanh tươi
đã đơm bông kết trái.
Một chuyện tình có hậu.
chỉ có xác pháo cưới,
nên chẳng có chia tay,
không có nước mắt rơi,
con tim không rạn vỡ.
Hồi mới vừa quen nhau;
nàng gọi chàng bằng “chú”.
Mỗi khi chàng nói chuyện;
Nàng yên lặng lắng nghe;
chẳng bao giờ phản đối;
với giọng hót yến oanh 
trả lời thật êm ái.
Ôi một thời huy hoàng;
nhưng cũng rất ngắn ngủi.
Đôi lần chàng nghĩ đến.
thuở vàng son ngày ấy 
chàng lại muốn vùng lên
làm một cuộc ‘cách mạng’
để giành lại ‘chính quyền’
Khi gạo đã thành cơm;
nàng đổi sang gọi “anh”;
đó là một khúc quanh,
của của cuộc tình êm ái:
chàng phải nghe nàng nói;
không được hỏi lôi thôi,
không có quyền cãi lại.
Ban đầu chàng thấy bực
nhưng nhịn riết rồi quen.
Nàng nắm quyền trong nhà;
chàng trở thành triết gia,
từ lúc nào ai biết?
Thời gian trôi qua mau;
Giờ con đàn, cháu đống
Nàng theo mấy đứa nhỏ;
cho chàng lên chức “ông”.
Chàng không mấy thích thú;
vì nghĩ mình chưa già;
Dù mái tóc bạc trắng
chân bắt đầu run,
bước đi hơi quờ quạng.
Chàng vẫn còn tự hào
nghĩ mình còn minh mẫn:
Chưa đến nỗi lú lẫn;
chuyện ngày xửa ngày xưa;
thời xa lắc xa lơ, 
chàng nhớ thật rõ ràng, 
còn kể lại vanh vách;
đến từng chi tiết nhỏ.
 
Nhưng chàng hay quên:
chuyện mới vừa xảy ra;
hôm nay uống thuốc chưa?
cái bóp lạc đâu mất,
chià khoá cầm trong tay;
không biết bỏ ở đâu;
cứ lòng vòng đi kiếm.
Chàng trở thành lẩm cẩm;
Càng ngày càng khó tính;
cằn nhằn hết chuyện này,
rầy la đến chuyến nọ.
Mấy đứa con ngán qúa,
dọn nhà ra ở riêng.
Chỉ còn một  mình nàng…
ở lại lãnh búa tạ…
Có điều nàng để ý,
càng già chàng sinh tật,
cứ tưởng mình còn gân;
thấy người đẹp còn mê;
tim vẫn đập loạn xạ;
thấy gái tơ khoái ngó,
gặp gái xề còn dê.
 
Nàng không lo sợ gì;
vì viết tỏng tòng tong…
chàng đã hết xíu… quách;
như một con chó già;
đào đâu ra hơi sức
mà chạy theo chân dài…
Cho dù có đuổi kịp;
cũng chẳng mần được chi;
Nàng còn tin tưởng rằng:
ai mà ngu dại chi?
lại đi rinh của nợ…
về đút thuốc, mớm cơm.
Cho nên nàng làm lơ;
thả cho chàng tự do;
lông rông cùng bè bạn.
lê la ngồi tán dóc;
chuyện trên trời dưới đất;
ở mấy quán cà phê;
hoặc ở mấy tiệm phở.
 
Nàng tin tưởng hơi sớm. 
cho đến ngày hôm nay;
tuy vạn sự bình yên.
Nhưng nào ai biết trước
chuyện ngày mai ra  sao?
Nếu chàng về Việt Nam
có thể bị dụ khị;
như bao tên già dê,
bê của…nợ sang đây.
 
Đấy chỉ là ví dụ;
Ít ra đến hôm nay; 
cuộc tình họ có hậu.
Chúc họ mãi bên nhau:
cho đến ngày…tận thế.
  
17-8-2017
Thảo Chương Trần Quốc Việt

Sợ Gì Nhất Trong Những “Cái Gọi Là” Trại “Cải Tạo”?

 

Kẻ thắng cuộc trả thù người thua cuộc

qua

chính sách

chúng lếu láo gọi đó là “cải tạo”

rất “nhân đạo”

rất “khoan hồng”

của “bác đảng ta sáng suốt và anh hùng”.

 

Chúng lập ra những trại tập trung

giưã rừng sâu nước độc

các lò sát sanh

với

mục đích

giết dần mòn

quân dân cán chính của Miền Nam.

 

 

Ở tù Việt cộng không sợ mấy thằng cán ngố

mang

AK hăm dọa.

bất cứ lúc nào

báng súng cũng có thể đập đầu chảy máu, bầm mắt, sưng mặt;

hoặc viên đạn ghim sâu vào bôđ xương còm cõi, ốm đói của tù nhân.

 

Những tên cai tù công sản

ngông nghênh,

xấc xược,

độc ác,

khốn nạn,

vẫn hằng ngày hò hét, hành hạ.

luôn luôn tìm cách nhục mạ.

Đó chính là bản chất

và “nghề” “

của lũ Vẹm rừng rú trong bưng.

 

Dù kẹt ở thế cùng

nhưng vẫn còn có con đường chọn lựa

giữa

sự sống ươn hèn

và cái chết hiên ngang

như nhà văn Nguyễn Mạnh Côn,

và không biết bao nhiêu tù nhân “cải tạo” khác đã làm

đến

lúc chết

vẫn khiến cho kẻ thù nể sợ.

 

khi còn sống

đứng thẳng lưng,

ngang tàng ngẩng mặt,

chẳng chịu cúi đầu trước bạo lực của kẻ thù.

thì khi ra đi chẳng còn chi ân hận;

lúc

lìa đời

nhắm mắt ngủ bình yên.

 

Đáng sợ nhất

chính

là

những tên ươn hèn sống nhục

Chỉ có vài con sâu nhưng làm hỏng cả nồi canh.

 

Chúng tình nguyện làm ăng-ten

điềm chỉ,

bán đứng anh em,

để hưởng lợi riêng mình.

 

Ta tự hỏi:

Sao cõi đời này lắm bất công thế nhĩ?

Bọn gian manh luôn được sống phây phây;

trong khi người ngay lại bị đọa đày.

Chẳng lẽ, ông trời kia không có mắt?

hay thượng đế đang còn ngủ gật,

đang

nhậu say

ngất xỉn ngay trên thiên đường?

nên thiên lôi bị thất nghiệp liên miên

lưỡi tầm sét đã cùn mòn hoen rỉ.

 

Ôi những kẻ ươn hèn, tồi bại

lúc

còn sống

kéo lê đời ô nhục

chịu khom lưng cúi mặt  để “ăn xôi”

sau

khi chết rồi

vẫn bị nguyền rủa không thôi

triền miên

cho đến muôn niên…“mút mùa Lệ Thủy”.

 

Đó là kết quả qủa những kẻ đem lương tâm đánh đĩ.

Chuyện quả báo làm sao tránh khỏi?

 

09-8-2017

Thảo Chương Trằn Quốc Việt

www.papercollage.ca

Con Dao Hai Lưỡi

Đêm dù dài mấy
thức hoài
cũng đến…sáng
Biển dù sâu bao nhiêu
chìm mãi
cũng đến đáy..mà thôi.
Nhưng lòng người làm sao mà hiểu nổi
Dù sống chung với nhau
lâu đến mấy
cũng chào
“thua”.
Càng tin nhau
lại càng dễ bị lừa.
Chính vì thế bạn bè đôi khi thật là đáng sợ
có nhiều lúc phải bán con…đợ vợ
ngã
xuống rồi
vẫn chưa hiểu chết do ai.
09-8-2017
Thảo Chương Trần Quốc Việt.